Tình thân có ý nghĩa vô cùng quan trọng nhưng khi bạn nghèo khó thì khó lòng nhận được sự tôn trọng từ người khác.

Mỗi người đều có tình thân của riêng mình, ai cũng đều coi trọng thứ tình cảm đẹp đẽ, thiêng liêng đó. Nhưng có một điều bạn nhất định phải hiểu, khi bạn nghèo khó thì sẽ chẳng mấy người tôn trọng bạn, thậm chí họ còn lợi dụng điều đó để bắt nạt bạn.

Khi bạn giàu có thì họ đố kị với bạn, họ nịnh bợ bạn, họ khách sáo với bạn và từ đầu cho đến cuối hóa ra lại chẳng thể bằng bạn bè. Người đói đừng ăn hẹ vì dễ bị nóng trong người, người nghèo đừng tìm người thân nếu không muốn chuốc lấy đau khổ.

Cổ nhân dạy: “Biết được ai là hoa trên lụa, ai là than trong tuyết”. Bởi thế chỉ khi nghèo khó bạn mới hiểu được lòng người.

Tất nhiên, không phải lúc nào nghèo khó cũng không nhận được sự giúp đỡ từ người thân. Thế nhưng, không ít người viện vào cái việc bạn nghèo khó mà không những không giúp đỡ mà còn coi thường bạn. Muốn nhận được sự tôn trọng, muốn giữ tự tôn của mình thì chỉ có cách duy nhất là dựa vào bản thân, đấy chính là hiện thực của xã hội mà bạn phải chấp nhận.

Anh em ruột thịt sẽ có những lúc đồng tình, gần gũi, gắn bó với nhau. Nhưng không phải lúc nào bạn gặp khó khăn cũng có thể dựa dẫm, nhờ cậy họ. Đến khi khó bạn mới hiểu, không chỉ bạn bè, đồng nghiệp mà đến cả người thân cũng sẵn sàng rời xa bạn, đến cả lời nói cũng xa cách, ánh mắt cũng thay đổi lạnh nhạt đến khó tin. Đấy là lý do bạn hãy thôi mong chờ vào người khác hãy dựa vào thực lực của chính mình để vực dậy.

Cuộc sống của con người không phải lúc nào cũng gặp may mắn, thuận lợi. Sẽ có những lúc khó khăn, vấp ngã. Chỉ cần bạn quyết tâm thì bất cứ điều gì bạn cũng có thể làm, khi bạn không làm thì điều gì cũng không thể. Đến lúc tận tụy vì thứ bạn cố gắng, bạn sẽ có thành quả trong nay mai mà thôi.

Khi khó khăn, bạn có thể sống trong một căn phòng nhỏ hơn, ăn rau, mặc đi mặc lại những bộ đồ cũ nhưng bạn nhất định phải nghĩ cách kiếm tiền, vì nếu không có tiền thì ai cũng có thể coi thường bạn cả. Khi bạn có tiền bạn mặc quần áo cũ họ nói bạn giản dị, bạn ăn rau họ cũng nói bạn biết giữ gìn sức khỏe, ăn uống khoa học. Đó là quy luật tàn nhẫn nhất trong cuộc sống.

Người nghèo dù có gặp hoạn nạn cũng đừng mong chờ quá nhiều từ bạn bè. Lúc sung sướng bạn có thể chia sẻ với họ nhưng khi hoạn nạn hãy tự mình gánh chịu.

Tôi từng nghe kể về câu chuyện như thế này: 10 năm trước hàng xóm láng giềng của bạn đối xử tốt với bạn vì nể nang cha mẹ bạn có tiền, có của, có tâm. 10 năm sau hàng xóm láng giềng lại đối xử tốt với bố mẹ bạn, con cái của bạn đó chính là vì bạn.

Xã hội thay đổi, ngoài cách lúc nào cũng hết mình nỗ lực chúng ta vốn chẳng còn lựa chọn nào khác. Hiện thực cho thấy cho dù là người thân hay kẻ xa lạ đều như nhau.

Tất nhiên, người ngoài nhìn bạn bằng con mắt nào bạn không nhất định phải phiền lòng, để ý. Nhưng vì một tương lai tươi sáng, tốt đẹp hơn của bản thân bạn phải không ngừng nỗ lực kiếm tiền.

Bạn đã từng nghe câu nói: Người nghèo nơi thành thị không ai hỏi, người giàu nơi thâm sơn ai cũng biết đến. Cho dù không muốn tin nhưng cứ nhìn trên bàn rượu, chén chú chén anh bao giờ cũng dành cho người giàu sang phú quý, còn người nghèo thì sẽ để lại sau cùng, thậm chí còn không buồn bàn đến.

Người có tiền đi đâu cũng sẽ nhận được sự xem trọng từ người khác, lời nói của họ bỗng có trọng lượng hơn. Trong xã hội bạn có tiền thì việc gì bạn làm cũng có đạo lý.

Nói đi nói lại thì cũng chỉ một câu: Đời người vì thành tựu của bản thân đạt được bao nhiêu mà sẽ được xem trọng hay bị coi thường. Thành tựu không cao bạn bị người khác coi thường. Đạo đức không cao bạn mới bị bắt nạt. Tình cảm không thành thật bạn mới bị cười chê.

Vốn dĩ, đời người không có ai hoàn mỹ, đó là cả một quá trình tôi luyện. Việc bạn làm chỉ cần bạn thật sự tìm được niềm vui trong công việc, hoàn thiện nhân phẩm, sống thành thật. Thế giới này không có ai là hoàn hảo, quan trọng nhất hãy sống sao để người khác tôn trọng mình.

Cuối cùng hy vọng rằng bạn sẽ tìm được mục đích sống đích thực của bản thân, không bị che mờ đôi mắt bởi những cám dỗ ngoài kia.