“Vụ cháy Rạng Đông” hơn 5 tiếng và tình người dân – người lính trong hoả hoạn: Cảm ơn những chiến sĩ dũng cảm

0

Tất cả người dân sinh sống trong con ngõ nhỏ Khương Đình (quận Thanh Xuân, Hà Nội) đều chưa từng trải qua vụ hoả hoạn nào khủng khiếp như tối 28/8. Giờ đây, khi phải màn trời chiếu đất, họ chỉ mong sao lửa được dập, để có thể quay về nhà và giải quyết mọi ngổn ngang trước đó.

“Chúng tôi cần 3 chiếc mũ bảo hiểm cho các chiến sĩ lực lượng PCCC. Họ sẽ phải tiếp cận sâu hơn nữa bên trong hiện trường. Người dân nếu nhà ở gần đây, có thể hỗ trợ chúng tôi”.

Một người đàn ông cởi chiếc mũ mình đang đội, đưa cho anh chiến sĩ công an. Còn bà Hồ Thu Hà (SN 1967) – cán bộ chi hội phụ nữ, nói: “3 chiếc đúng không? Thế còn đèn pin, các anh cần thêm không?”.

Dù đã sang một ngày mới, nhưng trận hoả hoạn kinh hoàng tại khu nhà kho lợp mái tôn rộng khoảng 3.000 m2 của Công ty cổ phần bóng đèn phích nước Rạng Đông trên phố Hạ Đình (quận Thanh Xuân, Hà Nội) chưa có dấu hiệu dừng lại. Lửa vẫn âm ỉ bên trong, khói đen tiếp tục nhả từng đợt và mùi cháy khét lẹt khiến người dân cảm thấy khó chịu.

Khoảng hơn 30 phút sau khi phát hoả, đám cháy làm sập một góc nhà kho. Lửa thậm chí còn bẻ cong mái tôn, hắt hơi nóng ra hàng chục mét, “tấn công” khu vực nhà dân bao xung quanh. 15 hộ dân buộc phải sơ tán để đảm bảo an toàn.

Lần đầu tiên, Hà Nội huy động 50 xe chuyên dụng cùng hàng trăm cảnh sát, chiến sĩ PCCC tiếp cận hiện trường, phá bức tường gạch bao quanh nhà kho, dùng vòi rồng phun nước cứu hoả. Sâu bên trong con ngõ 85 Khương Đình, ngọn lửa chỉ còn cách khu nhà dân chưa đến 100m. Để bảo vệ tính mạng của bản thân, họ buộc tự dẫn nước, tự kéo vòi, tự leo lên mái tôn để ngăn cản đám cháy mà sức tàn phá có thể giết chết bất cứ ai ngay trước mắt mình.

Toàn cảnh vụ hoả hoạn nhìn từ trên cao. Ảnh: Kingpro.

Lực lượng chức năng khống chế vụ cháy kinh hoàng tại nhà kho công ty Rạng Đông.

“Tôi không biết sẽ ngủ ở đâu nữa, nhà thì tan hoang hết rồi”

Khi ngọn lửa bén dần sang nhà dân trong khu vực, cơ quan chức năng đã kêu gọi mọi người cùng chung tay giúp người dân sơ tán đồ đạc. Hoạt động được tiến hành gấp rút, nhanh gọn, mặc dù khói độc và sức nóng từ nhà kho vẫn đang toả ra hầm hập. Kể cả bác xe ôm, anh Grab, những người đi đường, dù không liên quan, nhưng họ vẫn sẵn lòng giúp đỡ các chủ hộ gặp nạn.

Bà Hồ Thuý Vân (51 tuổi) bình tĩnh kể lại sự việc: “Ban đầu, thấy mọi người hô cháy, tôi không nghĩ là cháy to đến thế. Cháy từ 17h đến tận 22h vẫn chưa tắt. Lửa cứ lan dần đến nhà dân, cơ quan chức năng yêu cầu toàn khu vực phải sơ tán”.

Khi đó, bà Vân vội vàng bế đứa cháu nhỏ sang nhà người quen gần đấy trú tạm. Gia đình bà không di chuyển được nhiều, chỉ cố gom hết giấy tờ và tiền bạc. Từ trước đến nay, con ngõ nhỏ nhà bà chưa từng xảy ra vụ hoả hoạn khủng khiếp như thế.

Tối nay không biết nhà tôi sẽ ngủ ở đâu nữa, nhà thì tan hoang hết rồi”, bà Vân ngậm ngùi.

Bà Hồ Thuý Vân ngồi xót xa bên ngoài căn nhà trống hoác của mình.

Bên cạnh đó, một người đàn ông ngủ ngay trên đống ngổn ngang.

Ông Nguyễn An Ninh (53 tuổi) – chủ một quán ăn, bình tĩnh nhớ lại: “Sau khi người thân gọi báo có cháy, tôi vội vã phi xe về. Đến nơi, lửa cháy lớn và lan rộng. Lúc này, cơ quan chức năng kêu gọi người dân ra khỏi nhà và sơ tán đồ đạc để đảm bảo an toàn”. Người lớn trẻ nhỏ chạy tán loạn, bưng cái này, vác cái kia nhanh chóng ra lề đường. Họ tạm thời thở phào vì lửa chưa kịp bén sang.

Anh Sơn có căn nhà 5 tầng cách hiện trường vụ cháy chỉ 40 đến 50m. Đứng trên tầng thượng nhà anh, hơi nóng bốc lên ngột ngạt, khó chịu. Như bao người dân khác sinh sống trên địa bàn, anh chưa từng chứng kiến vụ hoả hoạn nào kinh khủng và dai dẳng như này, cháy từ chiều cho đến tận đêm vẫn chưa ngừng.

Anh nửa đùa, nửa thật: “Nhà tôi vừa phơi quần áo mà giờ đã khô luôn rồi”. Trong khi đó, những hộ dân bên cạnh hô hào nhau tự kéo nước và vòi rồng, treo lên mái hiên gần đó rồi xịt nước vào đám cháy. Vì địa bàn nằm trong ngõ nhỏ, xe cứu hoả chưa thể tiếp cận, nên hàng xóm nhà anh Sơn chỉ còn cách này để tự cứu lấy chính mình trước khi được người khác cứu giúp.

Anh Sơn đứng trên tầng thượng nhà mình, nhìn ra đám cháy chỉ cách chưa đến 50 mét.

Những người hàng xóm cạnh nhà anh ra sức dập lửa.

Sự hối hả biểu hiện trên gương mặt họ.

Người phụ nữ tiếp nước, tiếp sức cho lực lượng PCCC

Như đã nói, bà Hồ Thu Hà là một cán bộ thuộc chi hội phụ nữ Thanh Xuân Trung. Bà tự thấy mình phải có trách nhiệm giúp dân và lực lượng chức năng nhiều nhất trong khả năng của mình. Nhà bà nằm tại số 190 Hạ Đình, bên trong chất đầy đồ đạc sơ tán của người dân quang khu vực.

Bà Hà tâm sự: “Tôi thấy mình nên làm như vậy. Đám cháy này, trong một khía cạnh khác, lại rất “tuyệt vời”. Vì tôi cảm nhận được tình cảm, sự gắn bó và tinh thần đoàn kết giữa người dân và lực lượng chức năng”.

Vụ cháy bén lên tầm 5 rưỡi chiều 28/8, khi bà Hà đang ngồi uống cà phê ở hồ Hạ Đình. Một cột khói đen bốc lên, bà nghĩ chắc có ai đó đang đốt rác. Rồi đám cháy to dần lên, đen kịt trên bầu trời.

“Tôi đi về nhà và tức tốc gọi xe cứu hoả”, bà nói, “Hướng đi của xe bị lệch, chúng tôi đã chặn đường, đu vào xe và cầu cứu họ. 2 chiếc xe chứa nước tiếp cận phía trong con ngõ nhỏ, tổng là hơn 10 xe vào thời điểm đó. Chúng tôi rất hoang mang, vì đám cháy lan nhanh quá”.

Lực lượng chức năng tranh thủ nghỉ ngơi ngay khi đám cháy cơ bản được khống chế.

Các chiến sĩ PCCC tích cực tiếp cận hiện trường.

Giấc ngủ chóng vánh trên chiếc xe cấp cứu bên ngoài hiện trường.

Sau hơn 5 tiếng tích cực dập lửa, đám cháy cơ bản được khống chế nhưng không trừ trường hợp lại bốc lên. Các chiến sĩ PCCC thay nhau làm nhiệm vụ. Họ mệt mỏi và thở dốc, ngồi sụp xuống vỉa hè để hít thở và lót dạ bằng ổ bánh mì ăn tạm. Bà Hà đã cùng những hộ bán hàng quanh đó “chi viện” toàn bộ nước uống, bánh mì, kể cả đèn pin, mũ bảo hiểm, mà như cô nói, là “để anh em được hỗ trợ phần nào về mặt tinh thần”.

“Khi mà xuất hiện đám cháy như vậy, các hộ dân cùng cứu nhau qua khó khăn. Giờ đây, khi phải màn trời chiếu đất, họ chỉ mong sao lửa được dập, để có thể quay về nhà. Tôi sống ở đây từ năm 1983, nhưng đây là lần đầu tiên rơi vào tình cảnh như vậy.

Thay vì trách cứ hay dò xét nguyên nhân vụ cháy, chúng tôi nên gửi lời cảm ơn tới những người chiến sĩ cứu hoả đã dũng cảm chống lại “giặc lửa””.

Bà Hà bưng bê rổ nước đi phân phát tận tay từng chiến sĩ PCCC.

Nhiều người mòn mỏi đợi chờ.

Đám cháy được dập tắt, người dân đợi chờ trời sáng để dọn dẹp mọi ngổn ngang trước mắt và cả trong lòng.